Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2010

TRỞ MÙA - Vũ Miên Thảo

TRỞ MÙA

chiều đông khõa nước sông Vàm                                                                    

bến xưa im ắng  mờ lam khói thiền                                                                   

tàng cây rậm bóng lưu niên                                                                                

đội sương che nắng                                                                                            

xua phiền muộn xa                                                                                                  

ửng vàng bóng nắng đơm hoa                                                                           

nương âm điệu gió                                                                                          

sóng  hòa sương giăng                                                                                        

bến xưa                                                                                                               

hoài nhớ cố nhân                                                                                                

mùa xưa dồn hết bâng khuâng bóng chiều                                                          

trở mùa                                                                                                                 

bến mộng buồn thiu                                                                                            

hồn ta chạm phải muôn chiều lá rơi       

 VMT  11-2010

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

DẠ THƯA…NỖI BUỒN!

Vũ Miên Thảo
DẠ THƯA…NỖI BUỒN!

tàn đêm                                                                                    
thức trắng quê người                                                                 
lặng hồn chợt nhớ xa xôi quê nhà                                            
xoa tay tiếc tuổi ngọc ngà                                                      
nặng vai cơm áo buồn xa quê nghèo                                                        
lời ru ngày tháng gieo neo                                                       
lạnh đầy thương nhớ vùi theo tháng ngày                                 
mười năm                                                                                  
ngờ ngợ một ngày                                                                      
thời gian sao lại thêu mây tóc buồn!?                                      
dễ gì sông cạn nước nguồn                                                   
 trăm xa                                                                                         
nghìn cách                                                                                 
vẫn còn ước mơ                                                                                
một lần                                                                                         
 về lại quê xưa                                                                              
một lần thôi hết                                                                 
 dạ thưa…nỗi buồn !
11-2010