Vũ Miên Thảo
DẠ THƯA…NỖI BUỒN!
tàn đêm
thức trắng quê người
lặng hồn chợt nhớ xa xôi quê nhà
xoa tay tiếc tuổi ngọc ngà
nặng vai cơm áo buồn xa quê nghèo
lời ru ngày tháng gieo neo
lạnh đầy thương nhớ vùi theo tháng ngày
mười năm
ngờ ngợ một ngày
thời gian sao lại thêu mây tóc buồn!?
dễ gì sông cạn nước nguồn
trăm xa
nghìn cách
vẫn còn ước mơ
một lần
về lại quê xưa
một lần thôi hết
dạ thưa…nỗi buồn !
11-2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét